Chủ Nhật, ngày 05 tháng 5 năm 2013

MƯA " NÀNG BÂN "



Sang tháng 5  rồi , những ngày đầu Hạ đã mang cái nắng  mặt trời nhẹ nhàng trải lên những con đường , mái nhà của Hà nội  . Rét  " tháng ba " tưởng như đã qua ,  bởi " nàng Bân  " vừa  kịp khâu xong chiếc áo ấm  cho chồng mặc thử,  vậy mà đêm qua ,  một cơn mưa  bất chợt ào ào trút xuống phố đêm Hà nội , mang chút lạnh cuối cùng  của " rét nàng Bân  " , làm quà tặng cho những giấc mơ  ngọt ngào  người Hà thành ... Âm hưởng tuyệt vời của bản nhạc  " Cơn mưa nàng Bân  " làm em thao thức ...Thơ ơi  !...







                                        Đêm nay trời lại mưa
                           Cơn mưa từ đâu tới
                           Rải nỗi xa vời vợi
                           Hát ru lời yêu thương

                           Giọt trầm nghe luênh loang
                           Nỗi hờn xa xôi lắm
                           Giọt buồn nghe đăm đắm
                           Nổi chìm vào mênh mang...






                           Ơi cơn mưa  " nàng Bân "
                           Dắt ta vào sâu lắng
                           Giọt nào cho cay đắng ,
                           Giọt nào vào hư vô...

                           Xin một giọt cho thơ
                           Một giọt cho  " Hỉ , xả " 
                           Một giọt cho  nhung nhớ
                           Ấm nỗi niềm  "  nàng Bân  "

                           Mưa niệm khúc thời gian
                           Một lần là mãi mãi...
                           Xin cho ta  gửi lại
                           Cõi Ta bà  rêu phong  ...



                          Đêm mưa Hà nội  - 3/5/2013


                           

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 4 năm 2013

VIẾT CHO CON...





02hoo ngày ...

           Đêm đã khuya  , thời khắc này  đã thuộc về một ngày mới  , ngày mai...
 Con vắng nhà , giờ này chắc con đang ngon giấc , mẹ không sao ngủ được , những hình ảnh về con từ những ngày thơ bé lại hiện lên ... và mẹ viết cho con đây  , những câu chữ là những lời tâm sự , nhắn nhủ  của mẹ .

   Con ơi !  sẽ đến một ngày nào đó , một ngày mẹ sẽ phải   "  ra đi "...Mẹ nói điều này nhẹ nhàng như một lẽ tất nhiên , bởi không ai tránh được cái vòng  " sinh , lão , bệnh , tử ".
Mỗi khi thấy con trằn trọc , nét mặt con không vui khi trở về  nhà , mẹ hiểu rằng trong con , trong trái tim con có điều gì đó làm con phiền lòng. Có thể vì công việc ?  có thể trong chuyện tình cảm  ...mẹ xót xa thầm lặng. Mỗi khi  con bệnh tật , mệt mỏi  đau ốm  , lòng mẹ nhói nỗi   đau đớn  , thương con đến cháy lòng . Rồi những lần con vấp ngã trong cuộc sống làm mẹ buồn phiền  , con cúi đầu nhận lỗi ... Tất cả những nỗi niềm mà con đã trải qua cũng chính là những buồn đau , day dứt  đã từng ngổn ngang trong lòng mẹ . Mẹ đã cầu xin tất cả những  đau đớn , bệnh tật ,muộn phiền , gian nan của con hãy để mẹ được gánh chịu , miễn sao con của mẹ được bằng an , vui khỏe ,  hạnh phúc  trong cuộc đời .

         Con là đứa con ngoan của mẹ , là một người hiền lành , trung thực , một con người giàu lòng nhân từ , một người tử tế . Mẹ đã vô tình lục trong ngăn kéo bàn thờ một tập giấy biên nhận ủng hộ những hoàn cảnh khó khăn , thiếu may mắn trong nhiều năm qua, mang tên mẹ . Một tập những giấy công đức đóng góp xây dựng chùa , đền mà bao năm qua con đã đến ...tất cả đều mang tên mẹ...mẹ hiểu rằng con muốn làm tất cả  cho mẹ  , cho cả những người khác . những người đang trong cơn hoạn nạn cần sự giúp đỡ ...

       Con có biết rằng những gì mẹ có hôm nay  , tài sản , nhà cửa , tiền bạc và tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ  , tất cả , tất cả là của con đấy con ơi !



Bé Boong 6 tháng tuổi




                                     
                                                       Bé  Boong 2 tuổi




                                                    Boong  3  tuổi





                                                       Bé   Boong  4 tuổi



   Cả cuộc đời mẹ , những gì đền đáp báo hiếu được cho bà ngoại thì mẹ đã làm  và sẽ làm tiếp cho đến khi bà ra đi mãi mãi với ông ngoại.
Ông ngoại con là liệt sĩ đã hi sinh cho đất nước này khi tuổi còn rất trẻ. Ông tham gia kháng chiến bảo vệ Tổ quốc nhưng ông không cầm súng , không bắn giết ai cả mà ông chỉ làm nhiệm vụ cứu người , những người chiến sĩ bị thương , đau đớn , mất mát ở chiến trường , họ cần được cứu giúp. Ông chỉ là người thầy thuốc tận tâm với công việc .Ông cứu người mà không cứu nổi mình . Bom đạn đã giết chết ông , chiến tranh mà con ơi !

           Mẹ hiểu sâu sắc những thiệt thòi khi một đứa con mất cha , một gia đình mất đi người trụ cột . Sự thiếu thốn về mọi mặt  trong tình cảm , tinh thần và vật chất ...nhất là những khi gặp khó khăn , vấp váp trong cuộc sống thì rất cần sự chỉ dẫn , nâng đỡ , chở che của người cha biết nhường nào...bởi vậy con nhớ phải luôn gần gũi  , chăm sóc ba con nhé . Ba con tóc đã điểm bạc , lại mang thêm bệnh tật , nhớ đừng để ba buồn nản ...Hãy để cho ba biết rằng con vẫn nhớ lời của ông bà ta đã dạy  " trẻ cậy cha , già cậy con " con nhé .
 Sẽ có một ngày con cũng làm cha , con sẽ lại nói với các cháu của mẹ rằng con yêu chúng nhất trên đời . Con sẽ làm tất cả vì cuộc đời của chúng  và khi ấy con sẽ hiểu sâu sắc những gì mẹ nói với con hôm nay ...



                                                   Boong và bà ngoại

                                         


                                                   Boong đã trưởng thành


       Con yêu quí !  Nếu cái ngày mẹ phải xa con ,  cái ngày ấy xảy ra ,  con nhớ phải vững vàng , phải ngẩng cao đầu đối mặt với cuộc sống  để mà bước tiếp . vì lúc đó con sẽ là cây cột trụ vững chắc , ấm áp nhất cho các con của mình .

       Thêm một điều mẹ  muốn dặn con rằng , con cũng cần phải biết , phải hiểu bài viết của ông Chu Dung Cơ ở nước Tàu , để khi  nào đó , không còn mẹ ở bên con , và khi ấy con sẽ là một người " cha già " như cha mẹ bây giờ , con sẽ phải tự lo cho mình ...
Con cứ hiểu rằng mẹ luôn ở bên con và lo lắng cho con ngay cả khi mẹ không còn ở trên đời này nữa . 

            Lời cuối mẹ muốn nói với con là " Mẹ yêu con rất nhiều , rất nhiều "  con nhé !



                           Hà nội   _ một đêm tháng tư




Thứ Tư, ngày 13 tháng 3 năm 2013

KỶ NIỆM CỦA TÔI...



MỘT CHÚT TÂM TÌNH MÙA ĐÔNG...
11:16 4 thg 12 2012Công khai180 Lượt xem21






Hà nội những ngày đầu đông  , thật đẹp . Vẫn là những sợi nắng của mùa Thu gửi lại , vẫn là gió của mọi mùa , mà sao thấy quấn quýt  lạ ...
Mấy hôm nay trời lạnh hơn , mỗi sáng ra đường phải mặc thêm đồ ấm . Đến sàn tập , công việc vất vả hơn , vì chuẩn bị chương trình mới ...Biết  "  hạnh phúc là được cống hiến "  nhưng thỉnh thoảng cũng một chút phiền lòng , vì một nhận xét vô tình  của đồng nghiệp, hoặc chợt rưng rưng xúc động khi thấy trên ti vi, hình ảnh môi trường bị tàn phá , tiếng lưỡi cưa cắt vào thân cây , tiếng gọi lẫn trong tiếng nhạc  buồn thăm thẳm ....Có hai  bé gái địu nhau đang cố ngoi lên trên mặt nước mênh mang ...đây đó đồng ruộng nứt nẻ , cỏ khô xác xơ...chợt thấy sự sống sao mỏng manh đến thế , hư vô đến thế . Muốn khóc ...muốn  " buông ..."

                     

Vào  blog , tranh thủ ghé thăm bạn bè  . Không có thời gian nhiều nên cũng chỉ vào nhà vài người bạn gần gũi thân thiết , đáp lễ những người bạn mới ghé thăm , đọc , chia sẻ cảm nhận , trả lời ...thế mà hôm nào cũng quá giờ qui định . Nếu không đủ giấc ngủ tối thiểu thì ngày mai  công việc khó có hiệu quả như ý được...Nhiều hôm đọc xong thì đã 23 h  đành dừng lại ...nói vậy để các bạn của tôi thông cảm nhé . Tôi cảm ơn các anh , em , các bạn nhiều lắm . Sau những xô bồ của cuộc sống , ngoài những người thân , bạn bè đồng nghiệp ở đời thực,  thì có sự sẻ chia của những người bạn trên mạng ảo cũng đã động viên  tôi , mang đến cho tôi những niềm vui , hạnh phúc nhỏ  bé nhưng ý nghĩa rất nhiều .

Tôi luôn trân trọng  và biết ơn những tình cảm ấy .

                       
(Thủy hướng Dương, Nguyệt Vũ, Hà My , KKH ( Hoa gạo ) tết năm 2011 tại nhà NV )

                     

                 Hôm nay , tôi có thêm một niềm vui , một niềm hạnh phúc  không  nhỏ ,  thật là cảm động . Một blogger mà tôi đã gặp , đã quen  trên mạng ảo cách đây gần 3 năm . Một người em gái nhỏ , một  trong mấy cô bạn nhỏ mà tôi rất yêu quí  trong ngôi nhà blog . Em sống ở nước ngoài nhưng chúng tôi vẫn có những dịp gặp gỡ , chia sẻ tình cảm với  nhau... Em đã tặng tôi món quà  đặc biệt  ,  những dòng tâm sự với tôi trong một đêm tĩnh lặng ở nơi xa xôi ấy .Trong băng tuyết  lạnh giá ở xứ người , em gửi chút lửa ấm về cho tôi ... Hà my ơi , chị cảm ơn em nhiều lắm . chị sẽ  giữ lại treo lên  cùng với những bông gạo đỏ , để  giữ gìn một kỷ niệm đẹp đẽ , trong sáng , lung linh mãi mãi ...

 
  
                     



Viết cho Người đàn bà múa- tặng Blogger Hoa Gạo
Nov 11, 2012 1:26 PMPublicPageviews 69322


    Chị, em viết cho chị đây. Bao giờ cũng là đêm, đêm thường lèn chặt rất nhiều cảm xúc, cảm xúc càng về khuya càng bùng lên, màn đêm không thể chứa nổi cái bao la ấy.
Em sẽ để cho nó vỡ òa...
     Chị dịu dàng của em ạ. Những khi nghĩ đến chị, nỗi chông chênh như một màu hoa gạo đang cháy, cháy trong chiều hè rất buồn, buồn như trong đời không gặp được một tri kỷ, hoặc đã có rồi lại mất, hoặc...nhiều nhiều lý do.
   Em không thể giải thích được những gì không cân xứng với chị, với một nghệ sĩ xinh đẹp, mong manh có tâm hồn tuyệt vời nhạy cảm, một đóa thiên lý ướt đêm chỉ biết tỏa hương thầm lặng kiêu sa. Và cũng chỉ biết dường như từ trong chị có một chút của em giấu gửi.
  Khi nhìn chị múa, chị chợt hóa thành cuống sen đêm cắm trên mặt đất loang trần, cơ thể được nâng cao bằng cả trọng lực chỉ tải bằng hai đần ngón chân. Em đắm mình trong những điệu múa của chị, cũng như ký ức một thời của em.

Những ngón chân!
Những ngón chân kỳ lạ chị ạ, nhạy cảm dồn hết tinh hoa vào đó, những ngón chân kiễng lên...để với tới một ước mơ xa lắm, hình như không có thật trên cõi ta bà này. Cả cơ thể chị như run lên, rực cháy ngọn đuốc ước mơ.

Múa cho quằn quại hoàng hôn
Cho tơi tả nắng chiều
Múa cho lá đổ, múa cho tóc dài
Cho mây ngàn gió lộng, cho điên đảo phù hoa.... cho từng mùa hương thảo hư vô bất chợt
Cho lặng...   thầm...
Tan biến những lần khân khâu giấu vào mải miết...đêm....

   Bóng chị đổ giữa rừng sát na như chim Thiên đường lặn dần về hướng tây, hoa đào đẫm mình trong sương tuyết.

   Kệ mặc những thói đời giấu mặt điêu ngoa ganh ghét. Cứ tung mình trong lộng lẫy một đóa kiêu hãnh và ẩn giấu mình trong nâu nắng khiêm nhường...
.
Mùa thu chị ơi, rụng cánh chim vàng
 Mùa thu tận tụy đóa hồng nhan tì vết, những vết thương không chịu ra đi, mãi mãi đường thu bước lạc
Chị dừng lại bên đời mong manh, váy lụa nhàu nếp gấp, những vết gấp phản diện mãi cong dấu hỏi không tên.
 Em muốn biến mình thành một người đàn ông phủ kín chị trong dòng viết đêm nay.

Cho chị, người đàn bà múa:

Ta muốn hôn lên tà váy em
Sắc hồng đào liêu trai gót mộng
Ta muốn kiễng lên thơm thân ngọc
Nuốt làn hương quay tròn nắng kiêu sa

Nàng chông chênh một cõi ta bà
Ta chập chờn khung trời ủy mị
Hoa gạo cháy bên bảy* dấu hài
Nhịp thiên thai chấm
 than
Từng cánh lặng,,,

Gói tơ riêng khung ngày trầm mặc
Chưng cất hồn lãng đãng khói sương
Cả cuộc chơi, xé đời thành trăm kiếp
Vẫn âm thầm khâu kín
Một yêu thương

(*) số 7 nói về các chú lùn
-
     Đặng Hà My, Germany đêm 10.11. 2012
-------------




( Hà My và KKH ở Paris  -  Tháng 5/2011  )





CUNG BẬC MÀU HOA GẠO

" Thế là chị ơi rụng bông hoa gạo..."

Câu thơ xưa, bao nhiêu người đang hát...
Câu thơ nay em dành tặng cho người...

Cháy lên nhìn
Cháy lên lời
Cháy lên môi
Cháy lên nước mắt
Cháy lên nụ cười
Cháy lên hạ đỏ

Ơi trái tim mang lửa mặt trời
Khao khát đốt màu hoa gạo
Cho phố hừng lên
Cho phố bừng lên
Cho phố ngời lên
Như từ ngàn năm hú gọi
Như từ trăm năm vang dội
Như âm ba của rừng
Như vũ điệu của gió
Như cung bậc của dòng sông
Và như tấm áo choàng của vầng trăng
Trút xuống
Phủ lên dập dờn ngọn sóng

Có buổi chiều nhón nhịp chân trần
Phố quay vũ điệu walse ngày cuối hạ
Có buổi chiều dìu từng chiếc lá
Hoàng hôn tím gót tango
Khúc giao hưởng ngày chưa bén lửa
Ủ trong màu hoa gạo
Đỏ một mùa chờ
Cháy một mùa chờ
Và réo rắt
Nghiêng tình nốt lặng trong mơ

Ơi trái tim ấp ủ lứa đôi
Khát khao cháy màu hoa gạo
Phố đã thu rồi
Ngai ngái heo may
Mà ngón thon vẫn khảy lên trong trong chiều bạt gió
Cung bậc một mùa say...
.
Trích trong tập Nhiên Sơ – Đặng Hà My nhà xb văn học 2011.



    ( Đến cung điện  LOUVRE  -  Paris  )

Dung la buc chan dung cua chi KKH day Ha Mi a 
------------------
Nhất chị HG của em rồi, em chúc mừng chị
Mặc dù rất chi là ghen tị (biết là rất xấu là ghen tị) nhưng mình cũng yêu người đàn bà múa này My à.
Show 
Những dòng mô tả của HM dành cho HG đã cho anh biết thêm rất nhiều về nghệ sĩ HG của chúng ta.
Mà, hình như HM nhân danh cụ LonelyMan để viết cái bà..
Reply this comment replies 3
Ôi, hai chị em kìa! Yêu quá cơ
Viết về bạn bè như em thế này thì thật hiếm đấy . Phải có tình yêu thật sự vơi ai mới viết được những lời văn và câu thơ như gọi để viết ra. Với HG tôi không ngạc nhiên gì khi em viết cho chị ấy . Ở một nơi xa xôi như Paris mà chị em hẹn hò tưởng như "vu vơ" mà vẫn gặp nhau được. Chỉ nhũng người có duyên mới gặp được nhau như thế.Qua bài này tôi hình dung rõ HG hơn và càng yêu quý hai chị em hơn

RSS bình luận
  •  Bình luận riêng

    Thứ Tư, ngày 16 tháng 1 năm 2013

    Gửi người ...




    Chẳng bao giờ người hiểu được ta đâu
    Ta giấu kín sau nụ cười lặng lẽ
    Lời người sao đắng cay chua chát thế
    Ta ngậm ngùi thương " Sợi nhớ " ngày xưa...

    Hơn một lần người viết chữ " yêu " ta
    Một lần thôi coi nhau là tri kỷ
    một lần thôi sẻ chia điều suy nghĩ
    Và một lần người  _  ta mãi chia ly

    Ừ thôi , thì người hãy cứ vui đi
    Cứ nhận lấy niềm vui nào đón đợi
    Ngày và Đêm  cứ hẹn hò chung lối
    Để cuộc đời thêm một chút phù du
    Xin gửi người lời cuối , một lần thôi
    Cầu hạnh phúc , bình an cho người nhé
    Ta sẽ mãi là một lần tri kỷ
    Sẽ mãi là một lần đến ...rồi đi...

               Mùa Đông Hà nội _ ngày 16/1 /2013

    LỜI CUỐI ...
    Jan 16, 2013 5:48 AMPublicPageviews 50

                                                                  



    Chẳng bao giờ người hiểu được ta đâu,
    Ta giấu kín vào nụ cười lặng lẽ
    Lời người sao đắng cay chua chát thế
    Ta ngậm ngùi thương " sợi nhớ " ngày xưa...

    Đã một lần người viết chữ " yêu " ta
    Một lần thôi coi nhau là tri kỉ
    Một lần thôi sẻ chia điều suy nghĩ
    Và một lần người _ ta mãi chia ly...

    Ừ thôi , thì người hãy cứ vui đi
    Cứ đón nhận niềm vui nào đón đợi
    Ngày và Đêm  cứ hẹn hò chung lối
    Để cuộc đời thêm hạnh phúc người ơi

    Xin gửi người lời cuối , một lời thôi
    Cầu hạnh phúc , bình an  cho người nhé
    Ta sẽ mãi là một lần tri kỉ
    Sẽ mãi là một lần đến ...rồi đi

    Vào những giờ cuối của ngày cuối cùng ở nơi đây ...Chào nhé !

                             


                   Hà nội  _ 17h00 ngày 16 / 1 / 2013

    Những hình ảnh và con số ngày cuối ở nhà Yahoo